Thứ Hai, 18 tháng 7, 2016

Câu chuyện như "ngôn tình" của chàng trai yêu đơn phương 8 năm

Đáng chứ, tôi chưa từng tiếc nuối thời điểm, cũng như tình cảm của mình, bởi cuộc đời này đã cho tôi yêu một cô gái tuyệt vời như em.

Chạm chán nhau từ những ngày đầu đặt chân vào NEU. Em không giống tôi, một thằng nghịch ngợm, luôn có đủ thứ chuyện để vui đùa cùng hội bạn. Còn em chỉ vắng lặng, em riêng biệt mình với quả đât ồn ào bao quanh và dáng vẻ ghẻ lạnh, bí mật đó khiến tôi tìm hiểu, tôi yêu em ngay từ giây phút trước tiên. Rồi 2 đứa vô tình cùng nhóm làm bài tập lớn, chúng tôi dần thì thầm với nhau dễ dãi hơn. Em thẳng thắn cực kì, làm việc rất nghiêm túc, rất mưu trí, tôi hiểu ra rằng không phải em thờ ơ mà sự lạng lẽ của em là vì cảm giác xa lạ nơi giảng đường, vì chưa thể thích nghi với cuộc sống tự lập, xa rời sự bao bọc của bố mẹ. Gia đình em khá phong lưu, bố mẹ em mua sẵn nhà cho con gái ở Hà Nội, nên em sống một mình. Có lẽ vì vậy mà em khá trơ trọi. Ngày đó, tôi thường đưa em đi khắp nơi ở Hà Nội, chỉ cho em những chỗ tôi hay lang thang cùng bạn bè thời cấp 3, rồi thường xuyên, rủ em về nhà tôi ăn cơm, để bù đắp sự thiếu thốn tình cảm gia đình của em. Cứ như thế, chúng tôi bên nhau, thân thiết như hình với bóng từ lúc nào không hay.

Tình cảm của tôi dành cho em cũng lớn dần theo những năm bốn tuần đó. Đúng là cô gái của tôi rất đáng yêu, nhưng điều khiến tôi yêu lại chính là sự tốt bụng vô điều kiện của em, yêu cái cách em luôn chỉ nhìn điểm tốt của người khác, mà bỏ lỡ lỗi lầm họ mắc phải, yêu sự chính trực và cả thú vui trong sáng của em. Nhưng em đâu biết tới tình cảm đó, với em, tôi mãi chỉ là thằng bạn thân.

Năm 3 đại học, tôi lấy hết dũng khí để thổ lộ và em thoái thác. Sau ngày hôm đó, tôi tránh mặt em 3 04 tuần, tôi đã định từ bỏ, nhưng cuối cùng, việc xa em còn kinh khủng hơn cả lời chối từ đó và tôi quyết định quay trở về bên em, là thằng bạn thân như trước.

Chúng tôi cùng nhau tốt nghiệp, rồi đi làm. Dù công việc khá bận, nhưng hàng tuần, 2 đứa vẫn bố trí chạm chán nhau. Một năm sau khi đi làm, em nói em đang yêu một người và đó cũng là lần trước tiên, em rung động trước một người đàn ông. Tôi như chết lặng đi, nhưng vẫn phải cố tỏ ra tầm thường và vui mắt chúc mừng em. Bao bọc nhiêu năm rồi, tôi mới khóc, mới nhớ vị mặn chát của giọt nước mắt là như thế nào và tôi ghen tới phát điên với người đó.

Em yêu người đó được 1 năm thì 2 người đều xác định tiến đến hôn nhân. Nhưng chuyện tình cảm của em cũng gặp gỡ nhiều sóng gió, gia đình kia phản đối vì em là dân tỉnh lẻ và tuổi tác không thích hợp. Thật khốn nạn khi người ta nghĩ em không xứng với gia đình họ. Nhưng em vẫn cố gắng, đã không ít lần tôi khuyên em buông, nhưng em vẫn một mực quyết tâm, em quá yêu người ta mất rồi. Sau đó, mẹ người ấy em bệnh nặng, chối từ điều trị nếu hai người không hoàn thành. Và em buông tay, cắt đứt mọi liên lạc vì em không muốn để người yêu khó xử.

Tháng ngày đó thực sự quá tồi tệ với em, nhưng kinh khủng hơn, khi một số tuần sau, em phát hiện mình có thai. Em không dám nói với ai, ngoài tôi. Cả hai chúng tôi đều bồn chồn và ko biết nên làm thế nào. Tôi đã có ý định đi nói với người tình em hoặc tôi sẽ nhận mình làm phụ vương đứa bé, nhưng em ko đồng ý, em muốn tôi tôn trọng quyền quyết định của em. Đích thực tôi ko biết là em sẽ sống sao, sẽ đối diện với mọi người như thế nào, còn bố mẹ em nữa.

Khi tôi hỏi em rằng: "Mày muốn giữ hay bỏ đứa bé?". Em tức giận nhìn tôi và nói: "Tao đang ở địa ngục thật, nhưng tao chưa từng có ý nghĩ bỏ con tao. Việc tao làm, tao sẽ chịu nghĩa vụ đến cùng."

Cô gái ấy đích thực quá mạnh khỏe và đáng nể phục. Dù cực khổ và mai sau mịt mùng như thế, nhưng em vẫn đứng dậy, xác định rõ con đường đi cho mình. Và rồi em quyết định giữ lại đứa bé, không nói với người kia về đứa bé và làm bà mẹ đơn thân. Em cho người ta thuê nhà rồi thuê một chung cư, xa nội đô để sống. Sức khỏe em vốn đã yếu, lại bầu bí, cộng thêm nỗi đau tinh thần, nhưng vẫn cố gắng làm việc bình thường đến bốn tuần thứ 4, vì sau đó, em xác định không thể đi làm với cái bụng ngày một to như thế nữa. Em xin nghỉ làm. Rồi em nói với bố mẹ và đồng đội là ra nước ngoài công tác 2 năm. Chúng tôi đặt vé sang Singapore, cùng nhau đi ngao du để tĩnh tâm lại và cũng như để che giấu khi bố mẹ tiễn cô ấy ra sân bay.

Em nghỉ sinh, vẫn nhận tài liệu về dịch để kiếm thêm thu nhập. Rồi cả số tiền em cho thuê nhà dư ra hàng tháng với khoản dành dụm 2 năm đi làm của em nữa, tạm thời cũng đủ để em nuôi con một thời điểm. Hàng ngày, sau khi đi làm về, tôi lại qua ăn cơm với em. Có khi cả tuần, tôi chỉ ăn cơm ở nhà với bố mẹ 1 lần, vì tôi biết, lúc này, em cần tôi, cần có người cùng em vượt qua biến cố này. Nhiều hôm, tôi thấy mắt em sưng, có lẽ, em vẫn luôn khóc một mình, nhưng tuyệt đối, vẫn tỏ ra bình thường trước mặt tôi.

Tôi thương em. Mỗi lần đưa em đi khám thai, nghe bác sĩ nói em có dấu hiệu dọa sảy, rồi thiếu chất, tôi lo như thể em và đứa bé là vợ con mình vậy. Một thằng chả mấy khi động đến bếp núc như tôi, cũng có ngày, tự mày mò xem bà bầu ăn gì cho bổ, kiêng ăn gì để nhắc nhở em. Tôi nhớ lần trước tiên tôi nấu cháo cá chép cho em ăn. Cố gắng làm đúng chỉ dẫn rồi, cá cũng xào qua rồi mà cháo tôi nấu vẫn bị tanh. Nhưng em vẫn cố ăn hết, có lẽ, vì không muốn tôi buồn. Rồi cả lần, em nói thèm ăn nộm bò khô, nên tôi mua về cho em, sau đó, đọc báo thấy bảo bầu thì nên kiêng đu đủ xanh. Mà tôi thấp thỏm gần chết. Ông chồng nào chăm vợ bầu, chắc sẽ hiểu cảm giác của tôi, cảm giác mến thương, trân trọng cực kì.

Em gần sinh, tôi nói dối xin bố mẹ ra ngoài sống riêng, cho tiện công việc, sang nhà em ở để còn tiện săn sóc em luôn. Rồi một ngày nắng đẹp, 7h sáng, một cậu nhỏ xíu xinh ngoan ngoãn nằm trong vòng tay tôi. Nếu bạn hỏi cảm giác của tôi như thế nào thì tôi chỉ biết miêu tả là hạnh phúc và sợ. Tôi không hề biết là em bé khi vừa xuất hiện lại bé đến thế, nên tôi sợ mình bất cẩn. Và tôi xin nghỉ việc, để chăm sóc em kiêng cữ. Hai chúng tôi, hai người trẻ không chút kinh nghiệm, tự phải xoay xở với nhau. Nào là giã rau ngót cho cô ấy uống, đồ ăn thì phải kiêng tanh, kiêng mỡ, kiêng linh tinh cả, suốt ngày phải nhắc cô ấy đi tất, nhét bông vào tai nữa. Chăm bé con thì đứa nào cũng lóng nga lóng ngóng, rồi căng thẳng vì đêm phải dậy mấy lần thay bỉm. Từ từ rồi 2 đứa cũng quen. Quãng thời điểm đó đều gian khổ cho cả tôi và cô ấy, nhưng với riêng tôi, nó cũng lại là khoảng thời điểm hạnh phúc nhất. Vì chúng tôi như một gia đình, chăm chút cho nhau, nỗ lực vì nhau.

Cung cấp em kiêng cữ 3 bốn tuần đầu, rồi tôi cũng phải đi làm, ban ngày, em phải lo liệu một mình. Thực thụ là tôi không đành, nhưng tôi không đi làm thì không thể là chỗ dựa vững bền để lo cho em được. Rồi bé được 1 tuổi, em cũng bắt đầu công việc mới, cuộc sống dần bình ổn. Trộm vía, thằng bé ngoan cực kì, có lẽ, ông trời thương cho nỗi vất vả của cô ấy.

Một lần, trong lúc giúp cô ấy dọn dẹp, tôi vô tình thấy nhật kí của cô ấy. Hơn 2 năm rồi, nỗi đau vẫn còn đó, cô ấy vì con mà gắng gượng được đến như bây chừ. Tôi vẫn luôn hy vọng, mình có thể ở bên cô ấy cả đời này, dù là người thay thế cũng không sao. Nhưng khi đọc được dòng: "Mẹ hứa với con, cuộc đời này mẹ chỉ có một mình bố con mà thôi, dù con đường ấy, bố con không hình thành nữa, cũng không sao cả. Vì có con nên mẹ làm được.", tôi hiểu thời cơ ấy vẫn chỉ là con số 0. Trước cũng vậy mà sau này cũng vậy.

Tôi chủ động gặp mặt anh ấy. Thực lòng, tôi ghen với anh ta, nhưng chưa từng ghét, bởi tôi biết anh ta cũng yêu cô gái của tôi chân thành. Tôi hỏi anh ta: "Anh có ân hận khi buông tay cô ấy không". Và câu trả lời tôi thu được, đủ để tôi mỉm cười chấp nhận kết quả tình cảm bao năm qua của mình.

"Tôi chưa từng buông tay cô ấy. Ngày đó, tôi không thể để mẹ nằm trong viện mà chạy đi tìm cô ấy. Nhưng tôi vẫn chuẩn bị đi đăng kí kết hôn và chịu nghĩa vụ với quyết định của mình. Chỉ có điều, đáng ra điều đó đã được chấp hành cách đây 2 năm, thì cô ấy lại buộc tôi phải hy vọng vô thời hạn như thế này. Tôi vẫn chờ cô ấy quay về".

Từ giờ, tôi sẽ lại về ăn cơm cùng bố mẹ. Và bữa cơm hôm nay của em là dành cho anh ấy. Ba người vốn dĩ là một gia đình, phải không cô gái của tôi?

Tôi xin lỗi em vì đã không tôn trọng quyền quyết định của em. Nhưng con em cần có bố và em cần có một người chồng để dựa dẫm. Vì đôi vai em đã vác nặng quá rồi. Hơn nữa, tình yêu chân thành không phải ai cũng có được trong đời. Tôi tin rằng em đủ mạnh bạo để bước qua khó khăn một lần nữa và tôi cũng đủ kiêu dũng nói tạm biệt tình cảm 8 năm qua của mình. Chúng ta cùng nỗ lực em ạ.

Cảm ơn em vì đã sinh ra và giúp tôi học được nhiều điều trong cuộc sống. Nếu không có em, chắc giờ, tôi chưa thể hiểu được cái gọi là "tình yêu" và "nghĩa vụ".

Thật lạ khi ông trời bố trí cho 3 kẻ chung thủy và điên rồ như chúng ta gặp gỡ nhau trong đời.


Tham khảo thêm: Thời trang giá rẻ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét