Chào các chị,
Em trước giờ xem diễn đài bản thân mình khá đa dạng rồi nhưng đây là lần trước tiên em soạn bài xin quan điểm.
Chuyện là em có anh nửa kia lớn tuổi hơn kha khá và anh này khá "gia trưởng". Đồng minh em rất nhiều lần tranh cãi với nhau rộng rãi vấn đề nhưng chưa bao giờ anh dỗ dành hay dường em cả. Lần cuối là trước khi em lên máy bay quay lại trường đi học:
-tối hôm trước cộng đồng em bàn cãi chỉ vì anh cứ mân mê cái điện thoại, rồi bộ bài (tuy anh không chơi mà chỉ cầm cho vui) trong khi sáng hôm sau em đã bay rồi, em thấy vậy trước đó đã nhắc khéo: "tụi chính mình còn 6 tiếng ở phổ biến với nhau thôi đó, dễ thường ngồi vầy hoài?" Anh cũng ừ ừ, hỏi em muốn ăn gì mà mắt và tay vẫn vân vê cái đồ chơi đó. Em giận dữ nên đứng lên xách đồ ra cửa, nói "vậy thôi em về nhà ăn cơm rồi còn chuẩn bị đồ mai bay nữa", anh cũng khá quá bất ngờ và cũng báo cáo giữ nhưng em đang giận nên nói "để anh ở đây làm cho gì thì làm đi, em ko làm phiền nữa", vậy là tranh cãi xảy ra, anh nói anh chỉ ngồi chơi thư giãn chút rồi chở em đi ăn thôi, em thì bảo em rất quý trọng thời gian vì lần này em bay sớm lắm tới tết mới được lại vậy mà anh cứ hững hờ.
... Rồi đồng chí em cũng đi ăn chung và lại bàn cãi, anh nói em xách đồ đi vậy là sai, cách thức hành xử đó không đúng, anh nói em bướng quá, được cưng chiều chiều quá, em nói là anh cái tôi lớn quá, anh lúc đó chỉ cần 1 cái nắm tay là cũng đủ giảng hòa rồi nhưng anh lại bảo anh không quen nề hà, ko thể xuống nước tương tự.... vậy là lại tiếp tục tranh biện... Em cũng nghĩ mọi việc nên bỏ dở vì mai bản thân mình bay rồi nên khi về nhà cũng chẳng nghĩ gi rộng rãi, tới sáng nhắn tin "anh ơi, sáng nay bản thân đi sớm để ăn sáng nha, em đói quá"... và rất bất ngờ khi chiếm được phúc âm là anh bảo đêm qua anh ngủ ko đc, sáng nay mệt quá nên em tự bắt taxi ra sân bay đi... em rất shock nhưng vì ở nhà bà con nên cố gắng khuyên giải anh vì chuyện bạn hữu em họ hàng 2 bên đều nhân thức cả rồi... cuối cùng anh cũng chịu qua tiễn em và trước khi lên tàu bay bạn bè em có nói chuyện 1 lần cuối, anh cứ quy chụp là em cư xử thiếu khéo léo khi mà anh ko hề nhận bản thân sai trong yếu tố này làm cho em rất thuyệt vọng...Qua đến đây em nhận được tin nhắn của anh là "thôi bỏ dở chuyện cũ, vạn sự tùy duyên"... em thấy giống như tin nhắn đặc xá hơn là khiến cho hòa nhưng cũng nhắn tin lại báo đã đến nơi và coi như chưa có gì. Mấy hôm nay thấy anh sung sướng em mới gợi lại chuyện hôm trước anh cư xử vậy làm cho em đau lòng lắm, lúc em giận anh có thể nhịn 1 chút, xuống nước 1 chút được không vì tính em khá con nhỏ và bồng bột, kết thúc việc anh có thể nữ tính góp ý mà. Anh lại nói "lúc em giận anh vắng lặng đi chỗ khác, em muốn làm cho gì thì làm cho, kêu anh năn nỉ hay xuống nước rất khó khăn"... Em rất shock, anh lại nói "thực ra người ta đã hạ mình im lặng và đi chỗ khác rồi thì nên bình tâm suy nghĩ lại", em hỏi: "vậy tại sao hôm đó em ra về anh tức giận? em tĩnh mịch ra về vì em biết ở lại cũng chỉ gây nhau và em đã đúng. Hơn nữa xuống nước đâu cần phải năn nỉ, có thể chỉ 1 một số câu bông đùa làm cho dịu không khí thôi mà" Anh im thin thít và bảo: sau này em muốn làm cho gì khiến cho, anh sẽ lạng lẽ và mãi mãi im thin thít, mọi chuyện cứ tự nhiên đi"...
Em thật sự rất bi thiết, em không nhân thức bản thân có nên tiếp tục hay không vì đích thực em vẫn còn yêu anh và bè phái em đều đã mở bán mái nhà 2 bên, ai cũng ngầm nắm bắt là đợi em ra trường cao học quay về sẽ cưới nhưng liệu tính phương pháp 2 đứa như vậy đến với nhau có êm ấm ko? Còn ví như chia tay em có chịu nổi cú shock này ko? và liệu mai sau em có thể lại yêu khách hàng nào khác hay không? hay đàn ông đều ích kỉ và gia trưởng tương tự?
Em thật sự rất hoang mang, em biết anh đang khó khăn trong công tác thời gian này nhưng những hành vi của anh làm cho vậy em thấy rất bi đát. Em không biết liệu em có nên hoàn thành khoát hay cứ sử dụng dằng mối quan hệ ba này nữa.
Rất mong chiếm được góp ý trong khoảng công chúng để em có được quyết định sáng láng ạ. Em cám ơn
Xem nhiều hơn: Thời trang doanh nhân
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét