Chào các anh chị!
Chuyện là em 21t, có người tình 26 tuổi. Anh ấy luôn bảo đợi em ra trường sẽ cưới ngay. Cũng hay vẽ vợi chuyện mai sau của hai đứa.Nên em nghĩ rằng anh cũng thương em phổ thông. Tính em khá con trẻ, hay giận dỗi. Anh ấy là người tham công tác. Đôi khi anh cả ngày không gọi gì cho em chỉ nhắn một tin chúc ngủ ngon. Em hờn giận, trách móc và khóc phổ biến nhưng hôm sao lại chạy đến ôm anh ngay. Em cũng hay nấu bếp cho anh mỗi cuối tuần, trong tuần rãnh em cũng chạy sang nấu cho nhì đứa vì anh ấy nói cần dè xẻn vs em thấy ăn nhà cũng vui. Chỉ có tật hay dỗi hay trách hờn vs mít ướt là em mãi ko bỏ được .
Dạo này em đi thực tập chạm mặt phổ biến chuyện mệt kể cho anh thì anh đều ra vẻ không thân mật lắm. Rồi tối qua, em hỏi là anh ấy không muốn nghe em kể chuyện sao. Anh ừ, nói làm không được thì nghỉ đi.Sau đó anh nói là do anh sai, nhưng anh ko ấp ôm em như những lần trước em khóc nữa. Anh kêu đưa em về, em ấp ôm anh, hỏi sao anh lại tương tự.
Lúc này anh mới nói ra anh thấy mệt mỏi vì tật hay giận dỗi của em, anh nói em bớt than phiền chuyện cv đi được không, anh ko thích con gái hay than phiền như vậy.
Anh đã mệt nghe em nói còn mệt thêm. Anh nói em làm cho anh mỏi mệt quá, anh là vậy nếu như em ko chịu được thì "thôi". Em ấp ủ anh và nói em ko ngoan thì anh dạy em chớ sao anh lại muốn bỏ em, rồi tụi em lại nc bt. Mặc dù đã vậy nhưng em vẫn thấy bi đát lắm, em ko nhân thức là anh làm cho vậy là anh có yêu em hay ko nữa. Anh còn nói " nếu như em thấy em ko sai thì thôi" em biết chuyện em hay giận là sai nhưng em hay than phiền thì ko biết có sai ko, em vẫn nghĩ một nửa phải san sẻ vs nhau. Thật sự em thấy rất bi quan, là do anh ko yêu em đa dạng. Hay do em con nhỏ quá nên làm anh ấy mệt là tất nhiên. Có phải em nên đổi mới ko ạ .Rất mong thu được lời khuyên trong khoảng anh chị ạ!
Có thể bạn quan tâm: áo khoát nữ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét