Tôi quá tệ! Rất tệ! Tôi năm nay 25, anh 26. Tôi khiến phòng khám và đi thêm trình dược, cuộc sống cũng lâm thời ổn và lo cho em gái đang học sắp ra trường. Anh tốt nghiệp Dược sĩ đại học và làm trong tổ chức kinh doanh đóng hộp thuốc thú y, cũng đang lo cho em trai học sắp tốt nghiệp và sẵn sàng xây nhà mới, mai sau của chúng tôi ở đó.
Chúng tôi yêu nhau hơn 3 năm. Từ sự đồng cảm về hoàn cảnh mái nhà, tôi thiếu vắng tình yêu thương của mẹ, còn anh thì trong khoảng ốm đã bị mất đi ba. Chúng tôi không ngần ngại san sớt và cảm thông cùng nhau, cứ thế thời gian trôi đi. Tốt nghiệp, cả nhì đều xin được việc, nhất thời gọi là bất biến.
Thời điểm trôi đi trong ngọt ngào và êm ấm, sau 1 năm yêu nhau, chúng tôi cũng dành cho nhau đa số những gì mình có. Chuyện gì tới cũng đến, tôi đã mang thai hơn 3 tuần. Ngày đó cả hai rất bất thần và hoảng sợ nhưng vẫn chẳng thể giữ được vì mọi thứ chưa chuẩn bị, tôi đã khóc phần đông vì không đang tâm lòng bỏ con được và anh cũng đã ở bên khích lệ tôi.Nhưng sau đó, tôi cũng xiêu vẹo lòng và từ bỏ con bản thân. Trong khoảng sau chuyện đau lòng đó chúng tôi quyết không để sự việc đáng nhớ tiếc như vậy xảy ra.
Vẫn đi làm, vẫn chiều chuộng nhau nhiều hơn. Sau đó tôi quyết định chuyển sang việc mới, chúng tôi bắt đầu yêu xa. Nhưng tôi vẫn thường xuyên về thăm anh, anh khiến giờ hành chính còn tôi thời gian có phần dễ chịu hơn. Mỗi tối nhắn tin thăm hỏi, cổ vũ nhau cùng cố gắng. Có những chuyến đi du lịch xa cùng nhau. Cuối tuần anh cũng hay chạy sang nơi tôi, tiếng rằng yêu xa nhưng chúng tôi vẫn luôn bỏ ra cho nhau những nhân tố ngọt ngào nhất. Sau hơn một năm tôi quyết định chuyển về công tác gần anh để có thời gian gần nhau không hề chạy đi chạy lại như trước. Cả nhị cũng xác định sẽ cưới tham gia cuối năm sau khi cả nhà tôi và nhà anh xây mới xong.
Cách đây không lâu, tôi phát hiện bản thân có đổi mới, tôi tăng cân và ngủ phổ quát hơn tuy thế không có tín hiệu gì gọi là nghén cả. Ngay hôm sinh nhật anh, sau khi đi ăn về tôi mới bảo anh sắm que thử thì rõ là 2 vạch, nhưng để cam đoan hơn hôm sau tôi đã cùng anh đi siêu âm thì thai đã 11 tuần (do chu kì của tôi không đều và khoảng 2 tháng mới cơ kinh một lần). Lần này tôi quyết định giữ lại, anh cũng vui miệng đồng ý. Tưởng rằng mọi chuyện sẽ ổn vì anh còn bảo cuối tháng này cùng mái ấm anh về Bắc thăm ông bà, tôi cũng không thấy có gì bất thường và luôn hi vọng về tương lai của 2 đứa. Tôi bảo chắc không được vì thời điểm về quê gần nửa tháng tôi không bố trí được. Thật ra anh cũng chỉ hỏi vui thế thôi vì tổ chức anh đón chờ chuyến ngao du thường niên cho nhân viên, anh cũng không thể xin nghỉ lâu được. Anh bảo hay đăng ký kết duyên trước sanh con hoàn thành cưới sau. Cả nhị bên gia đình đều theo nghề giáo, thể diện của mái ấm để đâu, xóm thôn sẽ nhìn tôi thế nào, lời ra tiếng vào khiến sao mái nhà tôi sống nổi.
Sau đó tôi về thăm nhà, cũng để báo với gia đình hai đứa sẽ cưới sớm hơn dự kiến (không nói gì đến chuyện có thai). Đêm ấy anh gọi bảo: "Anh nghĩ suy kỹ về thời điểm, mái nhà, anh cũng đang có quyết định chuyển công ti nên chưa thích hợp cưới lúc này, anh bảo tôi hãy bỏ thai đi, chúng bản thân sẽ chờ bình ổn hơn, cuối năm sau sẽ cưới". Tôi đã khóc toàn bộ, sau đó bảo anh hiện thời thai lớn không bỏ được, bỏ rất nguy hiểm.
Nhưng anh lặng ngắt, tôi đã rất khổ tâm trước quyết định của anh, anh bảo sẽ tìm cách thức thưa chuyện với mẹ anh nhưng tôi không thấy vấn đề đó. Anh cứ im thin thít và dần đổi mới. Đêm tối ấy tôi hạ giọng bảo chỉ cần sinh con, kết hôn trước cưới sau cũng được. Tôi sẵn sàng bằng lòng. Anh không giải đáp mà cứ xin lỗi tôi. Anh bảo tự thấy bản thân tàn ác với tôi. Hãy để anh lo cho tôi tới ngày sinh con cho ổn định rồi sau đó tôi muốn đá anh đi đâu cũng được. Tôi nghĩ anh đang gặp áp lực về công tác lẫn đang lo tiền xây nhà nên mới vậy. Thật không ngờ anh đang tìm hiểu cô gái khác cùng cơ quan.
Họ đã đi xem phim cùng nhau hôm sinh nhật cô ấy, tôi nhận thấy được tin nhắn của họ bằng những câu vồ cập nhau, tò mò về nhau. Tôi đã nhắn tin hỏi thẳng cô ấy và cả anh. Cô ấy bảo họ chỉ là bạn bình thường. Nhưng trước mặt tôi anh vẫn nhắn Skype cho cô ấy kiểu tán tỉnh và nói đã chia tay người yêu hồi trước Tết. Mắt tôi nhòe đi, chân không đứng vững nữa. Tôi đã bỏ đi nhưng anh đã quỳ van vỉ tôi hãy tĩnh tâm, đừng khiến yếu tố dại khờ. Dù không thể cưới tôi nhưng anh sẽ cố gắng lo cho tôi tới khi tôi ổn định cuộc sống.
Nghe có lọt tai không chứ, anh bảo giữa anh và cô gái kia vẫn chưa chính thức quen nhau. Anh đang phải chịu áp lực rộng rãi phía, cần người san sẻ và nói chuyện thấy thoải mái thế thôi. Hồ hết chỉ là những lí do, ngụy biện. Tôi đã nói thật cùng mái ấm và gọi cho mẹ anh. Mẹ anh đã gọi điện cho anh và hỏi rõ ràng mọi chuyện, anh bảo anh sẽ lo được, còn mẹ anh yên ủi tôi khi về Nam sẽ xuống thưa chuyện với mái nhà tôi.
Tôi chỉ muốn giữ lại đứa con, tôi không phải cầu cứu hay sức ép anh phải có trách nhiệm cưới tôi. Tôi nghĩ người lớn họ sẽ có bí quyết giúp tôi và anh trở lại như trước. Sau đó anh bỏ đi ngao du cùng công ti, mặc tôi mang bụng bầu ở nhà. Không nhắn tin, không một lời thăm hỏi. Anh bảo cô gái kia không có lỗi, tôi đừng khiến cho phiền cô ấy, đừng thao túng anh. Mẹ anh chắc chắn sẽ cưới tôi cho anh, anh sẽ đồng ý vì nghĩa vụ chứ không thể thương cảm tôi như trước nữa. Sau này khi cưới nhau, anh muốn tương hỗ với bạn nào tôi cũng không có quyền can thiệp. Còn tôi muốn đến với khách hàng nào cũng được. Chỉ sống vì con. Tôi hoàn toàn sụp đổ và trở lại với mái nhà. Trợ thời xin nghỉ việc.
Mái nhà và người thân bảo tôi nên cắt đứt và bỏ cái thai đi. Tôi đã khóc và xin được giữ lại chờ tới khi mẹ của anh từ Bắc đi về nhưng không khách hàng nào đồng ý cả. Gia đình tôi bảo tôi lấy anh chứ chẳng hề mẹ anh, cưới nhau về anh cứ lanh tanh với tôi hoặc giả bỏ mặc tôi bụng bầu mà hú hí bên ngoài, liệu tôi có vượt qua nổi cảnh đó suốt đời? Đừng tự giảm lỏng cuộc thế với người sở khanh và vô trách nhiệm như anh.
Tôi lúc đó chỉ còn nghĩ đến con, luôn sắm bí quyết trì hoãn và có nhu cầu bỏ trốn để giữ lại con nhưng không thành. Do thai lớn tôi phải ra phòng khám có uy tín ở tỉnh giấc để bỏ thai. Trước khi đi, tôi đã nhắn tin bảo anh xin anh hãy hàn gắn lại như trước, dù không doanh nghiệp cưới ngay lúc này, tôi vẫn đồng ý. Nhưng anh bảo không thể hàn gắn và cũng không thể bỏ thai đâu, bảo tôi đừng gây thêm rắc rối gì nữa. Anh luôn nghĩ là trong khoảng đầu tôi không dám bỏ con mới gọi điện cầu cứu mẹ anh. Lấy cái thai uy hiếp đáp anh phải cưới.
Tôi đã thật sự chết trong khoảng chốc lát đó. Còn lại mọi suy nghĩ của tôi chỉ là bảo kê đứa con yếu ớt của mình. Tôi đã khóc và cầu xin giữ lại đứa bé nhỏ nhưng không một bạn nào đồng ý, họ chỉ sợ tôi sẽ khổ về sau vì anh đã thay đổi như vậy không thể mang lại vui vẻ cho tôi và cả đứa con chưa chào đời. Giá như mẹ anh gọi cho mái ấm tôi, giá như anh đừng đổi mới, giá như tôi có thể dư giả, mạnh khỏe đủ kĩ năng tự sinh con... Tôi cũng muốn chấm dứt luôn thế cục chính mình lúc này.
Lúc đặt thuốc tôi đã chần chờ và khóc hầu hết, bên ngoài, người nhà tôi cũng khóc. Tôi đã không thể giữ đứa con của bản thân mình. Thời điểm hy vọng để sinh non là chuỗi những suy nghĩ, những cảm giác gian khổ vì tác dụng của thuốc, tôi muốn chết đi cùng con. Tôi đã cố nhìn con lần cuối qua bọc ối mà ngất lịm đi. Mãi đến khi bác sĩ tiêm thuốc tôi mới tỉnh giấc dậy nhưng không còn nữa. Vậy là lần nữa tôi trở thành người mẹ ác nhất trên đời.
Tôi quay cuồng những suy nghĩ về con, mong con sớm siêu thăng và tìm nơi có toàn diện phụ vương mẹ mà tham gia làm con chẳng hề chịu khổ sở thêm lần nào nữa. Cầu xin con tha thứ. Còn anh, vẫn không hề liên lạc với tôi, vẫn ung dung với cuộc sống không có tôi.Chắc không còn lần nào nữa tôi thành lập cửa lòng bản thân mình. Tôi hiện nay chẳng khác gì đã chết.Hung ác như tôi sẽ phải trả giá về sau. Tôi phải làm gì bây chừ để có thể vượt lên, bỗng chốc tôi mất đi tình yêu, mất cả con chính mình. Tôi không còn đủ sức nữa...
st
Tham khảo thêm: Tin tức thời trang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét