25 mùa xuân xanh, tôi mới có tình yêu đầu đời, thật chẳng thể tin nổi. 1 đứa con gái có vóc dáng ngon nghẻ, khuôn mặt cũng ưa nhìn như tôi mà lại có thể chịu ế bền vững đến như vậy. Tôi cũng chẳng hiểu sao mình lại khó tính như thế nữa cho tới ngày tôi chạm mặt Tuân, anh chàng có nước da ngăm đen nhưng niềm vui lại cực kì tỏa nắng.
Nhiều lần lão nhìn tôi rồi trêu: “Em nói anh là mối tình đầu của em, em không đùa anh đấy chứ”. Tôi nghe thế vừa thấy tức vừa thấy nhục nhục sao ấy. Hai đứa đi làm rồi nhưng vẫn yêu nhau hồn nhiên như thời học sinh ấy. Lão nửa kia hơn tôi tới 3 tuổi, mà cũng hâm hâm dở dở nên phù hợp cạ nhau lắm. Nhiều đêm hai đứa đi bộ thể dục còn rủ nhau trèo tường trộm xoài mới buồn cười chứ. Có người ấy rồi cũng vui ghê, biết thế tôi đã yêu sớm hơn có phải tốt không?
Yêu nhau nhiều lần lão người yêu cũng lần mò yên cầu nhưng vừa thấy tôi trợn mắt lên là lão cười cười xin lỗi. Tôi nói: “Yêu trong sáng còn không làm được thì té” thế mà hắn cũng chịu đựng được tới nay đã ngót nghét 2 năm rồi.
Tôi còn nhớ như in cái hôm đó, anh người tình năn nỉ tôi đi dự tiệc nhưng tôi lấy đủ lý do để từ chối dù trong lòng cũng muốn đi quẩy lắm. Tuân thấy tôi trở nên khó hiểu liền phi xe tới. Vừa vào đến phòng đã thấy tôi nằm rên hừ hừ:
- Em làm sao thế, em ốm à?
- Đâu có.
- Vậy sao rên to thế, đau ở đâu.
- Hừ hừ em nói không sao mà.
- Anh xem nào… ơ không số t, thế đau ở đâu. Mà làm gì mà em lại nằm sấp thế này.
- Á anh đừng động vào.
- Sao thế mông của em có vấn đề gì à, hay bị ngã.
- Đâu có.
- Vậy thì sao, hay bị mọc mụt nhọt.
- Sao anh biết?
- Ha ha, cái tội ở bẩn đây mà.
- Anh muốn chết hả, để em yên.
- Thôi anh đùa đấy, cởi quần ra anh xem thế nào nào.
- Ấy không được.
- Yêu nhau bao lâu rồi có sao đâu.
- Hu hu em đau quá.
Lão lon ton đi mua thuốc bông gạc các thứ về:
- Nào giờ thì cởi ra đi anh xem cho.
- Xấu hổ lắm.
- Có gì mà xấu hổ, em cởi ra đi.
Tuân năn nỉ mãi tôi mới chịu kéo quần xuống, mặt mũi nóng ran không dám nhìn mặt anh nữa. Lần đầu để con trai nhìn thấy cái ấy của mình tôi ngại ngùng cực kì.Tôi từ từ cởi quần ra, mông vẫn đau ê ẩm, khi chưa kịp phản ứng gì thì lão nửa kia bảo: ‘’Chỉ ba phút thôi là xong thôi, em cứ yên tâm đi”. Tôi nằm im re chờ đợi.
- Em cần mẫn nằm im nhé, anh sẽ làm thật nữ tính.
- Anh hứa là phải làm nhẹ thôi đấy.
- Anh biết rồi, gì chứ chuyện này anh kinh nghiệm lắm.
- Aaaaa…
- Anh đã cho gì vào hay làm gì đâu mà em kêu.
- Em sợ quá.
- Đang ra rồi, vỡ mủ rồi, đấy khổ chưa vì cái mông này mà đánh mất bữa tiệc rồi đấy.
- Anh muốn chết hả, giờ này mà còn nghĩ đến thưởng thức vui chơi sao?
- Hì hì, đau nữa không, để anh xức thuốc cho.
Nhìn lão để ý thổi thổi, xoa xoa mà tôi thấy vui vui. Thì ra được chăm bẵm khi đau ốm thế này cũng vui phết, tuy hơi xấu hổ chút nhưng cũng nhờ lão mà tối đó tôi ngủ ngon hơn, biết hạnh phúc thế này thì tôi đã yêu từ sớm có phải tốt không? Mỗi khi đùa lão người tình như thế hai đứa lại phá lên cười.
st
Xem thêm: Thời trang người già
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét